Thơ













Có phải chúng mình nên dạy nhau buông bỏ,
khi cố gắng nhiều mọi thứ chẳng đổi thay?
Em ước rằng mình là một nhánh cỏ may
găm vô tình anh,
anh vô tình gỡ bỏ!

Nhưng chúng mình đấy, không vô tình như gió
Bởi không vô tình nên mới khó lãng quên
Dẫu biết trong đời còn ngàn vạn cái tên
Mà sao cố chấp, giữ khư khư chỉ một?


Chúng mình đều biết buông tay nhau là tốt
(Mà thật ra là cũng chẳng biết tốt không...
Có lẽ buông tay là lựa chọn cuối cùng
Nhưng mà anh đấy
anh bảo rằng "không muốn"

Hôm qua em đã ngồi thật lâu sầu muộn
Em nghĩ rất nhiều về hai chữ "tương lai"
Tình yêu trong đời, vốn dĩ- chuyện rất vui
Nhưng mà cuộc sống, lại cần nhiều hơn thế!

Có phải chúng mình nên dạy nhau ích kỉ
Ôm riêng tình yêu, riêng thế giới của mình?
Hay là nên vì người thương ở xung quanh,
Một lần từ bỏ...
anh nói xem...người hỡi...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét